Những con rùa giấy

Blog của Gia đình sinh viên tình nguyện tại Nhân Sơn – Đô Lương – Nghệ An năm 2007

Ngày 26/8/2007 – bộ 3 TS Tháng tám 26, 2007

Chuyên mục: Nhật ký rùa giấy — nhungconruagiay @ 10:52 chiều

Lần sau khỏi cần ghi tên người viết bài trên blog này nữa nhé: Nguyễn Văn Nhân

Chẹp chẹp, sáng nay nhận được tin nhắn từ HAT: “Chieu tam 14h em cho anh muon xe dua chi Thui ra ben xe nhe. Anh di tam 1 tieng thoi. Xe anh NA no lay ve que roi”. Kinh hoàng và choáng váng nhưng lệnh vua khó cưỡng, y lệnh chiều moa tới nhà đội trưởng trao xe… Bình thường thì không sao, nhưng sao hôm nay thời tiết nó lại vô duyên hết mức đến vậy, mưa chết thôi! Mà ở nhà đội trưởng vốn đã nhàm chán không có gì chơi ngoài cái máy vi tính, mưa to quá nó cúp điện luôn! Cúp điện thôi đã tốt, nó lại còn ngập lụt nữa chứ, tiên sư cái nhà trọ dở hơi. Thế là không còn cách nào khác, moa đành ngồi bó gối trên ghế chờ mưa ngớt, nước rút tại nhà đội trưởng. Kinh nghiệm rút ra: “Khi nào thấy trời sắp mưa thì tránh xa nhà đội trưởng ra”

Cuối cùng mưa cũng đã hết, nước cũng đã rút khi đội trưởng thân yêu quay về. Ngồi 1 lúc chán như con gián, đội trưởng HAT đưa ra ý kiến “anh em mình ăn tối tại nhà anh đi” sau nhiều lần ngập ngừng muốn ngỏ ý. Moa ngẫm nghĩ 1 lúc rồi OK luôn. Gọi thêm thằng KI rồi mấy anh em tổ chức bữa ts nho nhỏ. KI góp 2 chai rượu chi chi đó mà quên tên rồi (gọi bừa nó lại chửi cho thì nhục mẹt). Nhiều chuyện đã xảy ra, đã được phun ra, đã đặt ra, đã buôn, đã tán, đã cười, đã zô… nói chung là chuyện chỉ có đàn ông chúng mình mới biết! Mời mọi người chiêm ngưỡng bữa tiệc nhỏ sau cơn mưa này.


Bữa tối sau khi tàn cuộc! Simple is the best, đó là quan điểm của các anh!


Nhìn thấy mấy cái nồi cơm điện trên giường không?moa dọn chúng lên đó đó!


Chai rượu kia ngon lắm đó! Nhờ chai rượu đó mà thằng KI nó lôi cả ông già nó vào bàn nhậu!


Có ảnh moa để chứng minh sự có mặt chứ hỉ?

 

Thứ 7 ngày 25/8/2007 – Tụ tập nhà Nam hậu Tháng tám 26, 2007

Chuyên mục: Nhật ký rùa giấy — nhungconruagiay @ 10:16 chiều

Viết bài: Vẫn là Nguyễn Văn Nhân

Định đặt cái tiêu đề là: “Đập phá” nhà Nam hậu cơ, nhưng mà xét thấy nhà hậu chưa thiệt hại gì cả về con người lẫn vật chất, do vậy đành ngậm ngùi sửa lại thành “tụ tập”.

Sáng ngày 25/8/2007 – Nghĩ là làm!

    Tờ lờ mờ sáng ngày cuối tuần, khi mà có lẽ đang là giờ say giấc nhất của Đại ca Nhân thì bỗng dưng anh lại bật dậy, nghĩ ra 1 ý định điên rồ: Tụ tập chơi. Nghĩ là làm, mặc dù cũng chả biết là mình chính xác đang làm cái gì, anh với mobi nhắn tin cho Mông. Nghĩ rất nhanh rằng thì là mà có chỗ nào có thể tụ tập được không… và phương án đưa ra là nhà Nam Hậu vì có lần anh ý đã trao đổi với Nam Hậu về vấn đề xua quân về nhà Nam, với 1 thái độ rất vô tư Nam hậu trả lời OK. Vì bị giam cầm lâu ngày không được đi chơi thỏa thích, Mông chấp nhận theo anh Nhân… chết thật chết thật. Nhận được câu trả lời của Mông, anh Nhân ngay lập tức đặt lưng… ngủ tiếp

    8h hơn, moa dậy. Sau khi xong hết các thủ tục buổi sáng, dắt con RS thân yêu đến nhà Mông. Đến nhà Mông rồi 2 con người mới bắt đầu… lên kế hoạch. Một mặt, chưa liên hệ được xem Hậu có nhà hay không! Mặt khác, liên hệ với tất cả thành viên của đội xem ai đi được thì đi. Dưới sự giả dối chân thật của Mông, mọi người đều tin tưởng 1 điều rằng: “Cứ tụ tập đi, mọi người trong đội đều đến cả rồi!!!”.

    Danh sách đã nhanh chóng được chốt lại dưới sự hào phóng nhắn tin hàng loạt của đại ca Nhân

    10h, moa cùng Mông qua ký túc xá để dụ dỗ thêm lượng thành viên, cho tới lúc này vẫn chưa liên lạc được với Nam hậu! Hồi đầu đội tụ tập ở ký túc xá moa đã biết rằng ký túc này nhà khá cao, nhưng chưa bao giờ moa lại nghĩ mình lại phải leo nhiều cầu thang đến thế để đến được phòng của mấy con vịt trời kia… đúng là vịt trời, ký túc hết chỗ rồi hay sao mà nó ở tít trên tầng 5, thiếu điều lên sân thượng nữa thôi. Thực ra thì leo từ tầng 1 đến tầng 5 moa không ngại lắm, chỉ có điều bằng 1 cách khéo léo, Mông hôm đó đã lừa được moa tập thể dục buổi sáng bằng cách leo lên tầng 5, sau đó chốt lại 1 điều “nhầm cầu thang”. Leo xuống tìm cầu thang khác leo tiếp….!!! Đến chết mất.

Cuối cùng thì cũng đến được nơi. Tụ họp được mí con vịt. Moa lại tiếp tục nỗ lực công cuộc gọi điện cho Nam khi mà nó không chịu nhấc máy. Òa, cuối cùng thì trời cũng không phụ người có công, Nam đã nhấc máy. Sau cuộc độc thoại của moa với Nam hậu thì mọi chuyện đã được dàn xếp. 7 con người với 2 cái xe máy bắt đầu tiến về nhà Nam hậu….

Thành phần đây: Moa (tất nhiên rồi), chị Sự, Mông, Trang KI, Tương thối, Trang… răng xấu (quên cha nó nick name con này rồi, đặt tạm), Trường Ngu, Nam Hậu. Lúc đầu thế này, sau đó bổ sung thêm Hạnh điên. TS nó chứ, mình đã cố tình quên nó rồi, thế mà lúc sau đang nằm phơi rốn nhà Nam Hậu thì nó gọi đòi quyền lợi, thế là lại phải quay về đón nó.

Đến nhà Nam hậu thì tất nhiên là không có gì làm ngoài việc ăn và ngủ rồi! Đây, ảnh đây:


Nhìn thấy thằng bé đứng sau Nam hậu không? mặc áo giống nhề, đúng là mẹ nào con nấy!

Hôm nay Trang … răng xấu chăm đột xuất, và vẫn như mọi khi, Trang KI thể hiện cái lười nhác xấu xa của mình bằng cách… mút sữa chỉ đạo!

Ngủ ngủ và ngủ!

E hèm, thì hôm đó chuyện vui thì nhiều, kể không hết. Nhân ngày hôm đó, moa và Mông cũng tuyên chiến… à kô, tuyên bố luôn là moa và em Mông đồng ý ký kết với nhau hợp đồng hôn nhân 1 năm. Blap blap, mọi người vỗ tay ăn mừng cho đôi bạn trẻ đê!

 

Hà Nội 20/8/2005 – Khi đội trưởng đi học thêm tiếng Anh! Tháng tám 20, 2007

Chuyên mục: Nhật ký rùa giấy — nhungconruagiay @ 10:34 chiều

Viết bài: Nguyễn Văn Nhân

Hôm nay, ngày 20/8/2005, moa rất vinh dự được rùa đội trưởng thằng anh Hố rủ đi đăng ký học thêm tiếng Anh.

Y như hẹn, 5h chiều moa chuẩn bị bút vở phi RS thân yêu tới nhà rùa đội trưởng để cùng nhau đi đăng ký tại trường Đại Ngu. Gần 6h, cả moa và đội trưởng đã đều đăng ký xong lớp, ngậm đắng nuốt cay đóng học phí và bắt đầu vi hành lên lớp mới. Một cảm giác kỳ lạ xâm hại… à không, xâm chiếm tâm hồn 2 anh. Cầm tờ đăng ký trong tay mà cứ ngỡ như mình vừa được đi học buổi đầu tiên vào lớp 1 vậy, vui và tò mò không thể tả.

Lên lớp thấy áng chừng hơn hai chục nhân mạng đang ngồi trong lớp, 2 anh đã thấy hơi nhăn mặt vì lúc hỏi dưới phòng đăng ký thì lớp này chỉ có chừng hơn 2 chục người thôi. Moa chắc mẻm sẽ thêm chừng vài đứa nữa.

2 anh nhanh chóng tìm được địa điểm lý tưởng trong cái lớp học tiếng Anh “nói” này. Bàn thứ 3, phong thủy đẹp, hướng gió tốt bình thường, tầm nhìn tương đối ổn, bên cạnh là iem trắng trẻo cao ráo, quả này chắc học vào lắm đây

Ngay lập tức rùa đội trưởng thể hiện ngay cái máu Dê bản chất của mình quay sang “phỏng vấn” em gái: Hello! (vô duyên không thể tả). May mà cô gái tóc dài da trắng môi trề kia lịch sự hơn rùa đội trưởng: “Xin lỗi anh, em bi giờ đang bận chuyện khác, không tiện nói chuyện nhé!”. Và quay sang buôn tiếp với cô bạn bên cạnh!!! Rùa đội trưởng mặt ngắn lại y như chó bị cắt mõm, nhục như cái đục!

6h hơn, lớp học đông hơn những gì moa tưởng tượng, cô giáo (từ đầu đến lúc này moa vẫn chắc chắn lớp này sẽ phải là cô giáo dạy!) vẫn chưa đến. Từng đàn người bắt đầu kéo vào. Thậm chí, về sau phải đứng học y như trên xe buýt vậy! Rùa đội trưởng sung sướng: “Học tiếng Anh nói thì phải đông mới vui chứ lị!”

Rồi thì cô giáo cũng đã vào lớp. Thà cô đừng vào moa còn hy vọng, vào rồi làm moa cảm thấy thất vọng não nề, đúng là con gái đội mình so với 1 số người thì vẫn còn xinh chán!

Lớp quá đông nên cuối cùng phải chuyển sang phòng rộng rãi hơn, vì chậm chân nên vào lớp mới 2 anh phải ngậm ngùi chui xuống bàn cuối cùng của lớp ngồi, nóng và xa bảng, được cái lại ngồi cạnh 2 cô bé nữa. Lúc anh Thắng thực hành bài đầu tiên hỏi: “What is your name?”, cô bé trả lời có vẻ hơi e thẹn (giả dối) “My name is Thúy”. Còn bé kia tên Hồng hay sao ý, dek nhớ nữa. Được đà lấn tới, sếp Thắng tiếp tục với lên bàn trên hỏi tên (bằng tiếng Anh đàng hoàng) mấy bé bàn trên. Khổ nỗi vừa hỏi tên bé đầu tiên đã bị ăn cái lườm tí nữa rách hết da mặt về ba mẹ không nhận ra. Kết luận 1 câu lớp này hình như là lớp phối kết hợp giữa lớp NewHeadway A và Khiếm thính của trường Đại Ngu!

Buổi học trôi đi rất nhanh dưới sự hăng hái tò mò hiểu biết của 2 anh. Cứ như là chưa nhìn thấy tiếng Anh bao giờ ý vậy. Được cái đội trưởng nhà ta rất ham nói, thế là tốt. Lúc anh Nhân hỏi: “What is your job?” thì không ít lần đội trưởng nhà ta làm anh Nhân phải cười ra nước mắt khi hồn nhiên trả lời “Ai em ơ xờ tai lớt” (I am a student). Hay lúc đầu anh Nhân hỏi “How old are you?” thì rùa đại ca lại trả lời rành rọt “I’m fine thank you”. Quả thực anh Thắng rất có năng khiếu học Ngoại ngữ.

8h, lớp học tan. Vậy là buổi học đầu tiên đã kết thúc trong niềm vui hân hoan, và để chúc mừng cho niềm vui đó, 2 anh quyết định phải xua tan cơn đói triền miên suốt từ chiều tới giờ. 1 quyết định được đặt ra là quay về Nghĩa Tân ăn cơm chiên uống bia hơi. Chẹp chẹp, nhà có điều kiện mà.

Nói chung hôm nay rất là vui, sau đây là buổi ôn bài buổi tối của 2 anh, cũng là tất cả những gì 2 anh thu được ngày hôm nay. Chăm ngoan kô?. Ai thích đi học tiếng Anh nói không nào!

Có ảnh cơ, nhưng để trong điện thoại chưa lấy ra được. He he!

 

Tour Ninh Bình – Nam Định – Hòa Bình Tháng tám 19, 2007

Chuyên mục: Nhật ký rùa giấy — nhungconruagiay @ 9:53 chiều

Viết bài: Nguyễn Văn Nhân

Vừa đi về buổi chiều xong, mặc dù bi giờ hơi buồn ngủ rồi nhưng vẫn cố làm vài dòng cho mọi người vô comment chơi.

Bắt đầu từ sáng sớm ngày thứ 6 (17/8/2007), 12 con rùa đội SVTN Nghệ An bắt đầu lên đường theo lộ trình tour đã định sẵn.

Lần tour này bao gồm có: Anh Thằng Anh Hố, Chị Sự, Trường Ngu, Huyền Bò tót, Đại ca Nhân(>_<), Kiên Ngu, Hùng Moss, T Râm, Nam Hậu, Lan… (quên mất nickname rồi), Hiển… và Trung Củi.

Ngày đầu tiên: Tới Ninh Bình – ngủ nhà Mông!

Sau khi Lệ Quyên tiền xăng xe và hò hét 1 lúc, 6 chiếc xe của Honda (Future, WaveRS thân yêu, WaveRZ, 2 con Dream lùn, Wave100) bắt đầu lăn bánh…

Xe bon bon trên đường cao tốc đi Ninh Bình. Buổi sáng hơi nắng một chút nhưng nói chung rất là mát mẻ. Đường vắng + đội mấy cái nồi cơm điện nên yên tâm vít ga mái thoải.

Kiên ngu và sẻo ti trên đường tới Ninh Bình

Kiên ngu và sẻo ti trên đường tới Ninh Bình

Đoàn xe trên đường đi Ninh Bình

Nghỉ chân

Sau đó đoàn nghỉ chân giữa đường…

… để uống nước mía. 

Và lại tiếp tục lên đường

Ngồi ê mông chán chê cuối cùng đoàn tour cũng đã đến thành phố Ninh Bình, ngay lập tức “My dài” (đang ở nhà tại đây) được triệu tập ra đón tiếp khách quý về nhà đập phá.

Ngoài việc “My dài” tí tởn với Hiển Hòa Bình (tạm gọi thế đã), 2 đứa cứ nhất quyết tung tăng đi bộ với nhau không chịu dẫn đường cho tử tế thì mọi việc đều ổn cho tới khi về tới nhà My dài.

Ở nhà My dài 

Tại đây, mấy con vịt… à nhầm, mấy con rùa cái đi theo bắt đầu chui vào bếp để chuẩn bị bữa trưa cho các chàng trai trong đoàn. Và để không phụ “nòng” các chị em phụ nữ, các chàng trai cũng biết điều rủ nhau ra ngoài tìm quán bia để cho chị em có thể tập trung vào công việc. Chị Sự rất nhanh nhảu hỏi ngay nhà máy bia Ninh Bình ở đâu và mấy anh em xông phi ra đó thưởng thức hương vị bia Ninh Bình. Thưởng thức độ 2 ca (mấy cái số lượng nhớ không rõ, anh em thông cảm), anh em nhủ bụng chắc cơm nước ở nhà đã dọn ra hết rồi, quay về đánh chén thôi! Về tới nhà thì mọi thứ Nguyễn Y Vân (vẫn y nguyên), tức là chưa có gì được dọn ra cả, nản quá lại chạy ra chạy vào giúp đỡ chị em(Tớ thì chỉ nhớ là mình đi vệ sinh chạy lên chạy xuống thôi!). Rồi thì đến giờ trưa cũng được ăn trưa, vinh dự cho chũng ta là có bố nhà mi (có nghĩa là Bố của My dài) ăn cơm trưa cùng đội. “Chắc ổng muốn thử mình đây” – Hiển Hòa Bình thầm nghĩ!
Nghĩ không thể để cho ông bố vợ tương lai này khinh thường, Hiển đội ta bắt đầu thể hiện chí khí đàn ông thời nay. Bằng chứng là mặc dù bữa cơm đã tan, các anh em đã mỗi đứa 1 xó ngon giấc (nhà My dài được cái đất mát lại thiếu thốn giường chiếu nên anh em cũng đành), nhưng Hiển ta vẫn cụ cố zô ào ào với bố nhà mi. Cuối cùng không biết đứa nào phải rút lui trước, nhưng Hiển ta đi nghỉ trưa với 1 vẻ mặt thỏa mãn và bố My thì đi làm mất tiêu!
À cũng phải bổ sung thế này, gần đến bữa trưa thì Dung Mông phi con Smart to mồm nhưng máy yếu đến chào mọi người, chắc em này muốn ăn hôi nhà My dài bữa trưa đây!

Nghỉ ngơi buổi trưa xong tầm 2h chiều mọi người bắt đầu sửa soạn đi thăm “danh lam thắng cảnh” của Ninh Bình: Tam Cốc Bích Động.

MỘT SỐ HÌNH ẢNH TẠI TAM CỐC BÍCH ĐỘNG

Đến Tam Cốc Bích Động và đi thuyền du ngoạn

Thằng Anh Hố trầm tư trước cảnh thiên nhiên bị bôi nhọ!

Nhà sàn dưới chân đồi

Khung cảnh phía trước mũi thuyền

Đường vào cốc…

Ra khỏi cốc là thấy núi non trùng điệp, mờ ảo

Đoàn dừng chân tại chặng cuối

Thuyền của Kiên Ngu

Thuyền của chị Sự

Lên trên nghỉ chân (trông như Bò tót định thịt thợ chụp ảnh ý nhỉ)

Và bắt đầu quay ra ngoài

Nhìn lại khung cảnh bến thuyền lần cuối 

Sau khi chán không thể chán hơn với “danh lam thắng cảnh” Ninh Bình, những con rùa giấy bắt đầu hành trình đến nhà Dung Mông. Hành trình thì cũng không xa lắm, chỉ cách nhà My Dài tí chút, nhưng được cái đường vô nhà Dung Mông hơi mấp mô nên cảm tưởng đi hơi mệt chút thôi, hềy!

Tại nhà Dung Mông, chúng ta được gia đình đón tiếp nồng rất nồng hậu bằng 2 mâm… thịt chó và 1 bom bia! Anh em ai cũng hân hoan ra mặt. Trừ tao! May mà mẹ Dung Mông tốt bụng tinh ý, hiểu ý chàng trai đến từ Hải Phòng hay sao mà trong mâm còn tồn tại đĩa thịt bê (hay Nghé nhỉ???) xào cùng với đĩa chả giò, chứ không thì tao đói thối mồm tối đó.

Cơm no rượu say thì đi dạo cho tiêu cơm. Dạo cho tiêu cơm mà Dung Mông dắt đi ăn Ốc và Chè ở Ninh Bình. Nói ở NB cho oai thôi, chứ ốc thì ở đâu chả có, còn Chè thì lại là Chè 4 miền:)), hớ hớ. Ốc thì ngộ còn chén được “vài ba con” chứ đến Chè thì bác sỹ bó tay rồi. Moa đành ngồi uống nước đá coi mấy đứa khác chén chè vậy. Tiêu cơm xong rồi thì quay về nhà Mông “qua đêm” đúng như kế hoạch. Hí hí hí, tại đây thì cả đội vẫn cố gắng giữ được truyền thống của mình đó là … thác loạn ngày chưa hả dạ, phải chung chạ cả đêm!

Ngày thứ 2: Đi Nam Định – “Hòa Bình còn 8 km nữa thôi”!

Sáng thứ 7 ngày 18 tháng 8 năm 2007, cả đội thức dậy khá sớm để tiếp tục cuộc hành trình của mình. Xác định qua Nam Định ăn sáng tiện thể cho thằng anh Hố mục kích sở thị nhà tình yêu của anh ý cái. Chị Thủy, abc của anh Thắng dẫn đường cho 10 con rùa (lúc này có bổ sung thêm Mông My dài) tới nhà. Xuyên qua cơn mưa bất chợt, qua bao nhiêu đường nhỏ, bao nhiêu đồng ruộng, bao nhiêu là ổ trâu ổ gà…. cuối cùng chúng ta cũng đã tới nhà “cô giáo Thủy” (nghe anh Thắng nói chị ý thích nghề mô phạm!). Tại đây thì không có gì vui lắm ngoài 1 chuyện rất đáng vui!, đó là anh Thắng thể hiện sức mạnh của đàn ông thời nay tại nhà cô giáo Thủy = cách… bem hỏng 1 miếng cái ghế bố của cổ mà ông chị Thủy rất thích! Đúng là người đàn ông đích thực. Theo như lời kể lại của những người quan sát hiện trường (Nhân, Kiên, Hùng) thì ông chị Thủy đã nhìn anh Thắng khá là trân trối và có vẻ như ông có ấn tượng nhất với anh Thắng! Tốt!

Ăn sáng no nê xong, cả đội nằm nghỉ ngơi tại nhà chị Thủy và chờ đợi, căn giờ tính sao cho gần tới giờ ăn trưa thì bắt đầu tới nhà Trang KI. Lại tiếp tục băng qua những con đường, hố gà hố voi…. cả đội lại kéo quân qua nhà TrangKI… ăn uống! Lại tiếp tục bài ca: đi, chơi, chờ tới bữa và nhảy vào đánh chén, thời gian ở nhà TrangKI qua đi rất nhanh. Kế hoạch lên Hòa Bình được lôi ra và quyết định. Cả đội sửa soạn đầu giờ chiều bắt đầu đi tới Hòa Bình theo lời dụ dỗ rất chi nhiều thứ ngon và lạ của mồm Hiển Hòa Bình… Và bắt đầu đi tới “Hòa Bình gần đây thôi mà” (trích từ mồm Hiển ngày 18/8/2007). Tiếc rằng My dài và Mông không được đi theo đội, nhưng TrangKI thì máu mê lắm, thế nên đoàn bổ sung thêm 1 thành viên, một con rùa cái nữa.

Từ thuở cha sinh mẹ đẻ tới giờ, mặc dù đường quê thì mình đã đi rồi, đường “đang thi công” cũng đi nhiều, đường quanh co quanh co như xứ Nghệ cũng qua rồi, nhưng trần đời chưa thấy cái đường nào nó thử thách lòng người như cái đường vô xứ Hòa Bình. Phải nói 1 câu thế này, nếu người xứ Nghệ tự hào rằng “Đường vô xứ Nghệ quanh quanh” thì người Hòa Bình cũng có thể tự hào “Đường vô xứ Hòa lô nhô”! Đi về nhà Hiển mệt kinh hoàng. Nó cũng có thể không đến nỗi mệt như vậy nếu như Hiển nhà ta không liên tục dứ dứ anh em yên tâm về khoảng cách. Và tôi trích nguyên câu Hiển an ủi anh em làm đầu đề đoạn này.

Nạp tạm xăng chuẩn bị tinh thần tới Hòa Bình

Đi tới Hòa Bình

Những con đường ngoằn ngoèo vô tận

Hay đường cát sỏi lô nhô

Đã đến Hòa Bình, nhưng tới nhà Hiển Mường Tè thì vẫn còn xa

Được cái cảnh núi rừng không hiếm, ngắm thoải mái

Đang đi thì xe Kiên xịt lốp, đen cho thằng ku

Có đoạn đường đẹp, dừng chân nghỉ “xả” hơi

Sau khi cái RS thân yêu của moa giã dời hết cả khung với ốc thì Hiển cũng tuyên bố 1 câu làm anh em tỉnh cả người: “Đến nhà em rồi”…

Về tới nhà Hiển, mọi người nhanh chóng làm quen với môi trường mới đúng như bản chất vốn có của TNTN, không cần tắm táp nhiều, dọn dẹp xong đồ đạc là đoàn ngồi luôn vào mâm dọn sẵn chuẩn bị chén. Chẹp chẹp, đến đây toàn những món là lạ, nào là cơm lang, cá hấp ướp lá đu đủ (Kiên ngu thử ăn cái lá này, đúng là Kiên ngu), thịt lợn rừng, bánh tình nhân (Lan ăn bánh này với hầu như tất cả các anh trong đội, kinh thiệt)… Nói chung là cũng đủ để no bụng chứ moa không thích ăn mấy thứ đồ ăn lạ lắm.

Ăn no nê rồi thì chỉ có đi ngủ, phần vì đoàn đã mệt lử, phần vì buổi tối ở miền núi này tối lắm, chả đi đâu được. Chính nhờ tối thế moa và Kiên ngu mới nhanh chóng tìm được 1 chỗ để thiên nhiên ngay gần nhà;)). Buổi tối cả đoàn (gần hết) ngủ trên sân thượng nhà Hiển, sương tối rất lạnh… Sáng dậy Nam Hậu chứng kiến được vài cảnh kinh hoàng của Chàng trai đến từ Chương Mỹ (Trường) đang rắp tâm hãm híp thằng anh Hố, mặc cho trời khá lạnh nhưng anh ta vẫn ngang nhiên tụt chăn của đội trưởng xuống và xông vào… chén! Đúng là sức trẻ nó khác.

Sáng ngày cuối cùng: Nhà máy thủy điện Hòa Bình – Trở về thủ đô

Sáng hôm sau tỉnh dậy, cả đoàn bắt đầu đi thăm 1 số khu vực tiêu biểu gần nhà Hiển. Khu chợ tấp nập ngay gần đó cũng là nơi đoàn đi ăn sáng. Tất cả đi ăn bún trừ moa với chị Sự, Kiên ngu là ăn bánh cuốn. Trời ơi, nói thiệt chưa bao giờ moa ăn phải cái bánh cuốn có nước mắm dở đến vậy, chắc người ở đây họ thích thế. Nhận xét rằng món ăn ở Hòa Bình không dở, nhưng những nước chấm ở đây thì dở vô cùng tệ!

 

Cả đoàn đi thăm quan dạo chơi ở núi rừng Hòa Bình

Sau đó đi ngó mí cái nhà sàn tiêu biểu tại nơi đây. Đến giữa buổi sáng, cả đoàn quay về nhà Hiển lấy đồ và bắt đầu hành trình tới thành phố Hòa Bình để ăn sáng nhà Hạnh. Đường về khá đẹp và thú vị. Thú vị nhất là toàn leo đồi núi. Có lúc cứ tưởng xe mình hết pin đi chậm rì, thì ra lên dốc, cũng có lúc nghĩ mình là một tay đua thứ thiệt khi đổ mấy con dốc ngoằn ngoèo, một cảm giác thật là YoMost.

Lên đường trở về thành phố 

Đến thành phố Hòa Bình, nơi đầu tiên chúng tôi ghé qua chính là quán bia gần nhà máy bia Hòa Bình. Tại đây đoàn gặp cô của đồng chí Trang KI. Thật tình cờ và bất ngờ là nhà cô gần đó, hơn nữa trong nhà lại có 2 cô con gái đang trong độ tuổi cập kê! Chết thật chết thật. Đoàn quyết định ghé qua nhà cô để hỏi thăm 2 em. Mang theo cái mệt đường xa, cái men của bia chưa dứt, các chàng trai nhanh chóng xông vào nhà cô Trang KI và… chuyện gì thì chỉ có mí người đi mới biết;)) (hê hê, ai không biết tha hồ nghĩ ra).

Sau khi chuyện đã rồi, đoàn mới bắt đầu quay ra để đến nhà Hạnh ăn trưa. Nhục nhã thay đời con gái là Hạnh đen không biết nấu nướng, nó lại vác 5 can bia về đãi các anh buổi trưa. Cứ làm như con trai trong đội ham bia rượu lắm đấy, hết có 4 can rưỡi chứ nhiều nhặn gì. Moa uống bia nhiều + ăn bún (không phải sở trường) nên no tới mức tí beauti.. phun ra ngoài, ts con Hạnh đen!

2h hơn buổi chiều, cả đoàn lại tiếp tục lên đường tới đập thủy điện Hòa Bình. Sau 1 chặng đường tương đối ngắn, cả đoàn đã đến nơi. Quả thật nơi đây rất là hùng vĩ và đẹp. Không có nhiều lời để diễn tả cảm xúc khi moa đặt chân đến đây, nhưng có 1 điều rằng quả thật rất tiếc cho mí con rùa không được đi lần này. Chúng tôi leo lên đập thủy điện, ngắm nhìn công trình hùng vĩ này, cảm thấy con người thật quá bé nhỏ trước thiên nhiên nhưng sức chinh phục thiên nhiên là vô tận. May mà buổi trưa có chút men bia, do vậy moa không biết sợ, chứ bình thường thì moa kinh độ cao lắm.


Đứng trên đập thủy điện


Các góc độ của con đập hùng vĩ này

 

Từ trên cao nhìn xuống 

Tất nhiên không thể bỏ lỡ dịp may hiếm hoi này, các chàng trai trong đoàn quyết để lại dấu ấn của mình nơi đây! Thể hiện nét tinh nghịch đặc trưng của tuổi trẻ!

Và sau đó là lên trên núi cao!

Cả đoàn ngắm nhìn từ trên cao 

 

Đứng trên đỉnh cao nhìn ra xung quanh.

Nơi đây đặt tượng của bác. Tay bác chỉ xuống ý muốn nói rằng con
người đã chinh phục được thiên nhiên nơi đây

Quang cảnh thành phố Hòa Bình nhìn từ trên cao xuống

Chụp ảnh và đi qua hầm xuyên núi.

Cả đoàn tại nhà máy thủy điện Hòa Bình

Thăm, chụp ảnh toàn bộ những nơi cần thiết tại đập thủy điện Hòa Bình, cả đoàn bắt đầu chặng đường thẳng tiến về thủ đô thân yêu. Hầu như mọi người ai cũng có tâm trạng bồi hồi khi chia xa núi rừng, những con đường đèo của Hòa Bình, nhưng nhiều người vẫn có 1 tâm trạng khác mạnh mẽ hơn: vác xác về nhà chờ ba mẹ xử lý!

Trở về Hà Nội! 

Chuyến đi 3 ngày đã kết thúc để lại nhiều ấn tượng đẹp trong mỗi con người trong đoàn chúng tôi và cả trên những chiếc xe yêu quý ngày nào còn gìn giữ nâng niu. Mặc cho mưa rơi, bụi bám, mặc cho gia đình có ý kiến ý cò, chúng tôi vẫn kiên định được lập trường bản thân và tìm cho mình những bài học bổ ích qua những chuyến đi xa. Bài học bổ ích nhất là: “Đừng có dại mà nói thật xin phép ba mẹ đi chơi xa mấy ngày”!

 

Bài viết đầu tiên, mở đầu cho blog! Tháng tám 9, 2007

Chuyên mục: Nhật ký rùa giấy — Nguyễn Văn Nhân @ 4:20 sáng

Xin chào mọi người. Tôi xin được là người đầu tiên viết bài trong blog này. Chắc chắn đội mình rất mong muốn có 1 nơi trưng bày, trao đổi chung ở trên mạng, do vậy tôi mạnh dạn lập ra blog này. Mong rằng có thể duy trì và phát triển nó lâu dài.

Ban đầu vì lập tại quê nhà, chưa có đủ tư liệu, tài liệu nên nó mới thô sơ thế này. Khi nào lên Hà Nội tôi mới chính thức biến nó thành blog riêng của chúng ta. Mọi người hãy chờ nhé!